Dự án du lịch ven biển 15 năm “đắp chiếu” và quyền tiếp cận của người dân
Dự án du lịch ven biển tại xã Kỳ Xuân (Hà Tĩnh) trong suốt 15 năm qua đã trở thành một “bến đỗ” dang dở, nơi mà thay vì những công trình nghỉ dưỡng sầm uất, người dân địa phương chỉ thấy...
Dự án du lịch ven biển tại xã Kỳ Xuân (Hà Tĩnh) trong suốt 15 năm qua đã trở thành một “bến đỗ” dang dở, nơi mà thay vì những công trình nghỉ dưỡng sầm uất, người dân địa phương chỉ thấy sự vắng lặng của những khu đất bỏ hoang và hệ lụy từ việc bị cắt đứt lối đi ra biển. Sự việc này đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về năng lực triển khai dự án và trách nhiệm quản lý quỹ đất công, khi quyền lợi chính đáng của cộng đồng bị bỏ lại phía sau những hàng rào tôn quây kín.
Table Of Content

Hệ lụy từ những dự án du lịch ven biển bỏ hoang
Thực tế cho thấy một nghịch lý là trong khi quỹ đất ven biển vốn được coi là “tấc đất tấc vàng”, có tiềm năng khai thác lớn để tạo ra giá trị kinh tế, thì tại xã Kỳ Xuân, gần 7ha đất lại đang trong tình trạng cỏ mọc um tùm. Những dự án du lịch ven biển được kỳ vọng sẽ thay đổi diện mạo địa phương nhưng cuối cùng lại chỉ là những khối bê tông dang dở, tạo ra rào cản vật lý đối với cuộc sống người dân. Việc quây kín lối đi ra biển suốt hơn một thập kỷ không chỉ làm gián đoạn sinh kế mưu sinh của cộng đồng mà còn làm lãng phí nguồn lực tài nguyên đất đai quý giá.
Khi nhìn rộng hơn vào bức tranh phát triển bất động sản, việc các dự án chậm tiến độ không chỉ là vấn đề riêng của một địa phương mà còn phản ánh những lỗ hổng trong khâu quy hoạch và giám sát thực thi. Điều này khiến chúng ta liên tưởng đến những bài học về tính minh bạch và hiệu quả trong khai thác bất động sản, như vấn đề truy thu thuế bất động sản khi kê khai giá bán không sát thực tế mà thị trường đang phải đối mặt. Khi quản lý thiếu chặt chẽ, từ khâu cấp phép đến khâu hậu kiểm, kết quả cuối cùng thường là sự đình trệ, gây thiệt hại cho cả cộng đồng lẫn các chủ đầu tư thiếu năng lực.
Quyền tiếp cận cộng đồng dưới góc độ quy hoạch
Một dự án du lịch ven biển thực thụ phải là sự hài hòa giữa phát triển kinh tế và đảm bảo không gian công cộng cho cư dân địa phương. Tại xã Kỳ Xuân, việc dự án chiếm giữ quỹ đất mà không triển khai đã vô tình “khóa chặt” không gian sinh hoạt vốn có của người dân. Sự thiếu vắng các lối đi ra biển là một minh chứng rõ ràng cho việc quy hoạch chưa đặt con người vào trọng tâm của sự phát triển.
Khi các dự án được vận hành đúng cách, chúng sẽ trở thành động lực phát triển, giống như những cực tăng trưởng mới tại TP.HCM hay chiến lược song mã của Vinhomes, nơi mà sự cộng hưởng giữa chủ đầu tư và hạ tầng xã hội tạo ra giá trị bền vững. Ngược lại, tại Kỳ Xuân, dự án du lịch ven biển này lại đang trở thành một rào cản, một minh chứng cho thấy sự đứt gãy giữa cam kết của chủ đầu tư và lợi ích của người dân.
Trách nhiệm trong việc khơi thông bế tắc
Nhìn sâu vào bản chất, việc xử lý những dự án “treo” như tại Hà Tĩnh không chỉ đơn thuần là thu hồi đất hay gia hạn thời gian. Đó là bài toán về việc tái tạo lại niềm tin của người dân vào công tác quản lý Nhà nước về đất đai. Việc người dân phải đi đường vòng để ra biển không chỉ là sự bất tiện về giao thông, mà còn là sự tổn thương về quyền tiếp cận tài nguyên công cộng. Đáng chú ý, các cơ quan chức năng cần quyết liệt hơn trong việc rà soát, đánh giá lại năng lực của chủ đầu tư để đảm bảo rằng quỹ đất ven biển không tiếp tục bị “ôm” vô thời hạn.
Việc định hình lại giá trị của các quỹ đất ven biển cần đi đôi với trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Một chủ đầu tư có năng lực, giống như cách mà Masterise Homes khẳng định vị thế qua các giải thưởng quốc tế, luôn đặt uy tín và giá trị sử dụng thực tế của dự án lên hàng đầu. Nếu dự án không thể triển khai, việc kiên quyết xử lý, trả lại lối đi cho người dân và giải phóng quỹ đất để mời gọi những nhà đầu tư thực chất hơn là điều tất yếu phải thực hiện để khơi thông bế tắc.
Bài viết đã được biên tập lại từ nguồn: vietnamnet.vn
Chưa có bình luận nào! Hãy là người đầu tiên.